Sáng nay tôi vào phòng gym và thấy một người bạn gym mà tôi chưa gặp trong vài tuần. Tôi tiến lại chào và anh ấy đã bật khóc. Anh ấy đã dành cả tháng 12 và Giáng sinh trong bệnh viện để theo dõi con trai mình trải qua 3 ca phẫu thuật não. Bạn không bao giờ biết ai đó đang mang nặng điều gì. Điều đó khiến tôi nhớ lại khi vợ tôi bị ung thư. Tôi vẫn nhớ rõ những người đã gửi tin nhắn: “Chào, tôi đang nghĩ về các bạn. Các bạn thế nào?” “Có gì tôi có thể giúp không?” “Các bạn có cần bữa tối tối nay không?” “Tôi có thể đón bọn trẻ.” “Tôi có thể ngồi với các bạn.” Những tin nhắn đó có ý nghĩa rất lớn vì chúng khiến chúng tôi cảm thấy bớt cô đơn trong năm giây. Chỉ là một lời nhắc nhở rằng nếu ai đó bạn biết đã im lặng một thời gian… nếu ai đó không xuất hiện… hoặc nếu ai đó bất chợt xuất hiện trong tâm trí bạn mà bạn biết đang trải qua giai đoạn khó khăn: HÃY LIÊN HỆ. Một câu hỏi đơn giản “Bạn đang ổn không?” có thể là sự khác biệt giữa việc ai đó chìm trong im lặng một mình… ...và ai đó vượt qua thêm một ngày.